Sale ( nhân biên kinh doanh) bán ô tô là nghề mang lại cho tôi nhiều mối quan hệ cũng như những trải nghiệm hưng phấn nhất. Nghề mà việc gặp gỡ và tiếp xúc với đa dạng các kiểu khách hàng, nam, nữ, già, trẻ đều có cả.

Có điều thời gian gần đây tôi liên tục gặp khách hàng nữ mà hầu như ngày nào cũng có người gọi hỏi mua xe Ford: Ford Focus và Ecosport. Quan điểm của tôi khách hàng luôn là khách hàng và không có gì hơn ngoài 2 từ đó. Nhưng đôi khi cũng gặp một vài trường hợp ngoại lệ. Một vài trường hợp khiến tôi gặp chút khó khăn khi muốn giữ vững lập trường của nghề Sale.

Trường hợp điển hình là “Chị ÚT” Tôi đã xin phép chị khi nêu tên. Chị là một người có nhan sắc, giỏi giang. Chắc chắn rồi, vì chị làm chủ cả một Công ty Du Lịch có tên tuổi ở Hà Nội và hàng chục đầu xe du lịch 16 chỗ Ford Transit đã mua bên công ty của chúng tôi. Chị đã qua một lần đò, có 2 bé gái 5&3 tuổi, có xe Ford Explorer và nhà to tướng ở đường Đỗ Đức Dục. Lúc mới làm việc chị rất ít khi chia sẻ về bản thân, những lần gặp gỡ đa số chỉ là chuyện công việc mua xe 16 chỗ phục vụ cho công việc của công ty Du lich mà chị đang quang lý. Rồi lâu dần khi mối quan hệ trở nên thân thiết hơn thì chị hay mời tôi về nhà dùng bữa tối, mỗi khi chị nấu được món gì đó ngon ngon, hay có món gì lạ mà sau mỗi lẫn chi đi công tác mua được.

Chuyện về Sale bán ô tô và cô chủ xe xinh đẹp 2

Hôm nay là ngày khai trương một chi nhánh mới của Công tu Du lịch di chi quản lý, chị mời vài người bạn trong đó có mình đến nhà dùng tiệc chung vui với chị. Tối đó chị mặc váy đỏ, xẻ ngực hơi sâu, lần đầu tiên tôi thấy chị mặc như vậy. Ôi trời, chị đẹp mà không có từ nào để điễn đạt được hết cái đẹp ấy.Cả buổi tiệc tôi chỉ ngồi một góc uống rượu và ngắm chị.

Trời khuya dần, ngoài trời sương xuống cũng bắt đầu lạnh dần. Mọi người rời bữa tiệc để về, mình cũng tới chào chị rồi ra về. Nhưng chị bảo lên ban công ngồi đợi chị tiễn khách xong muốn bàn thêm về chuyên muốn mua thêm mấy xe 16 chỗ cho chi nhánh mới của Công ty Chị. ” Trên đó có rượu em có thể uống thêm nếu muốn”. Tôi ngồi đợi khoản 10 phút thì chị cũng đến. Vẫn mặc nguyên bộ váy đỏ lúc nãy, nhưng hình như vai áo trễ hơn nên đường xẻ càng sâu hơn. Tôi hơi ngại nên quay mặt đi. Chị bước đến, ngồi xuống bên cạnh mình, mặt chị hơi đỏ chắc có lẽ do rượu vang hôm nay hơi nặng.

Chị bắt đầu nói chuyện về công việc về kế hoặc mua thêm xe của chị, rồi chị  kể về cuộc đời, về tuổi trẻ, về những va vấp và về cuộc hôn nhân đỗ vỡ. Đôi lúc thấy nước mắt chị như chực trào ra. Trong giây phút không kìm lòng tôi choàng tay ôm chị. Người chị run lên theo những tiếng nấc đến nhói lòng. Giây phút ấy chị nhỏ bé, mềm yếu và mỏng manh như những cô gái khác.

Bỗng chị đẩy tôi ra, có lẽ ý chí và bản năng của người mẹ không cho phép chị đi xa hơn. Tôi đoán vậy, nên cố ôm chị 1 lần nữa. Nhưng chị vẫn đẩy ra. Chị nói, có lẻ em đã hiểu nhầm, chị không đau khổ về cuộc sống hôn nhân đã tan vỡ, cũng không đau khổ khi phải một mình nuôi con.

Việc đau khổ nhất là Công ty chị đã mua rất nhiều xe bên công ty em rồi, vậy mà lần nào công ty em cũng bán đắt hơn các bên khác cho chị. Nên chị buồn, cộng với men rượu của chai Cabernet Sauvignon 1968 làm chị không kìm lòng được.

Tôi chững đi vài giây, rồi hứa từ lần sau chị hay công ty chi mua xe tôi sẽ bán với giá rẻ nhất thị trường, không lợi nhuận.

Mình chào chị rồi dắt xe ra về. Đường Đỗ Đức Dục về đêm rộng mênh mông, và rất lạnh. Lạnh như gáo nước lạnh ai đó bị tạt lúc giữa đêm mùa đông.